TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Thư viện điện tử ntp

TÀI NGUYÊN THÔNG TIN THƯ VIỆN

CẨM NANG KIẾN THỨC THÚ VỊ

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Lượt truy cập

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Z6035537022815_81d1e89b1ef6414716e93d3e5e7439c7.jpg Z6035537025382_4b511e240b1115a7a04a0cd8bfe51066.jpg 4_quyen_gop_sach.jpg 3_tram_sach_nttp.jpg 2.jpg 1.jpg Z5956058256746_d8be5287c57ebf51f41e77d14c144873.jpg Z6031044953618_ce42b27ab19d2644d7b1958037a92981.jpg 5.jpg 4.jpg 2.jpg 1.png Huong_dan_su_dung_thu_vien_1.png Z5802929322833_0ef4d33eded65442940d82512d26c802.jpg Z5802929304223_c78cbe17babb906d41b49f6b9102e7de.jpg Z5802929299460_45c36f5f9c21d5ea5166cb6ab1d5d9f4.jpg 456015890_483531377870534_2439012709739758274_n.jpg

    Chào mừng quý bạn đọc đến với THÔNG TIN THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ Trường THCS Nguyễn Tri Phương - Huế

    Truyện cổ tích thế giới hay nhất

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Hoàng Thị Phương
    Ngày gửi: 17h:26' 17-11-2024
    Dung lượng: 355.8 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Truyện Cổ Trung Quốc (1)
    Truyện Cổ Trung Quốc (2)
    Thần Thoại La Mã Và Hy Lạp (1)
    Phần 4
    Phần 5
    Truyện Cổ Châu Phi
    Thần Thoại La Mã Và Hy Lạp (2)

    TRUYỆN CỔ TÍCH THẾ GIỚI
    HAY NHẤT
    Nhiều Tác Giả
    dtv-ebook.com
    Truyện Cổ Trung Quốc (1)
    Ngày xưa có một nguời thợ rèn nghèo, không có nổi một túp lều
    để ở. Vợ con anh thường xuyên đói rét. Một hôm quá quẫn trí người
    thợ rèn đem mấy đồng tiền cuối cùng ra mua một đoạn dây thừng,
    định chấm dứt cuộc đời của mình.
    Nguời thợ rèn vào rừng, tìm một cành cây to và treo sợi dây
    thừng lên. Trước khi cho đầu vào chiếc thòng lọng, bỗng nhiên anh
    ta thấy ở dưới đất hiện lên một người đàn bà da đen. Bà ta nói với
    người thợ rèn:
    - Anh chàng thợ rèn ơi! Hãy dừng tay lại!
    Người thợ rèn giật mình, buông dây thừng. Ngay lúc đó, người
    đàn bà da đen biến mất. Người thợ rèn không biết bà ta đi đâu, bèn
    cho đầu vào thòng lọng; liền đó người đàn bà da đen xuất hiện và
    lấy ngón tay đe doạ người thợ rèn:
    - Ta đã nói với anh rồi, anh chàng thợ rèn tội nghiệp ạ! Anh phải
    sống chứ!
    Nghe vậy, người thợ rèn tháo dây thừng quấn lại và quay về nhà.
    Trên đường về, anh ta tự nghĩ thầm là hiện nay ở nhà chỉ có đói
    khát đang chờ đợi anh. Tốt nhất là treo cổ chết còn hơn là phải chết

    đói! Bởi thế, người thợ rèn lại quay vào khu rừng tìm một cành cây
    to và ném sợ dây thừng lên, rồi buộc một chiếc thòng lọng.
    Vừa lúc ấy, ở dưới đất lại xuất hiện người đàn bà da đen. Lần
    này, bà ta nghiêm khắc nói:
    - Tại sao anh không nghe lời ta, hỡi anh chàng thợ rèn?
    Người thợ rèn buồn rầu trả lời:
    - Bà là ai mà tôi phải vâng lời bà? Gia đình tôi sắp chết cả rồi!
    - Không phải chết đói cả đâu mà sợ! Tôi sắp sửa cho anh nhiều
    tiền, nếu như anh muốn. Nhưng anh phải trả lại ta một cái gì trong
    nhà của anh mà anh chưa biết.
    Quả thật, người đàn bà da đen đưa cho anh chàng thợ rèn một
    túi tiền. Túi quá nặng, khiến anh không thể nào vác đi một cách dễ
    dàng được. Anh vui vẻ cám ơn người đàn bà da đen rồi vội vã mang
    túi tiền về nhà.
    Thấy người thợ rèn bước đi, người đàn bà dặn với:
    - Anh thợ rèn ơi, đừng quên lời hứa đấy. Cái gì ở trong nhà mà
    anh chưa biết là thuộc về ta đấy nhé!
    Người thợ rèn về đến nhà. Anh hồi hộp mở cái túi ra, thấy có rất
    nhiều tiền vàng. Anh mừng rỡ không sao kể xiết.
    - Cái túi tiền này đủ làm chúng ta sống hạnh phúc! Vợ người thợ
    rèn trông tiền vàng kêu lên và vui vẻ chỉ cho chồng thấy một đứa bé
    gái có mái tóc bằng vàng nằm trên tay: Đó là đứa con gái nhỏ của

    họ vừa mới ra đời. Trông thấy đứa bé, người thợ rèn buồn rầu, vì
    anh biết người đàn bà mong muốn điều gì rồi.
    Thấm thoát, đứa bé đã lên bảy tuổi và có tên là cô gái vàng. Một
    hôm, người đàn bà da đen đi chiếc xe ngựa cũng màu đen, đến nhà
    người thợ rèn.
    - Ta đến đón con gái anh đây! – Bà ta vừa nói với người thợ rèn
    và lôi tay cô gái vàng lên xe ngựa. Mặc cho cha mẹ và các chị gái cô
    gái vàng khóc lóc, van xin, người đàn bà da đen vẫn không động
    lòng thương xót. Bà ta lấy roi đánh ngựa và chiếc xe đen chuyển
    bánh.
    Người đàn bà da đen đưa cô gái vàng đi mãi, đi mãi. Họ đến một
    khu rừng rậm rạp và dừng lại trứơc một toà lâu đài màu đen đồ sộ.
    Bà ta nói với cô gái vàng:
    - Trong lâu đài có một trăm căn phòng. Con chỉ được phép vào
    chín mươi chín căn phòng, trừ căn phòng cuối cùng, nếu con vào
    căn phòng thứ một trăm, con sẽ bị trừng phạt khủng khiếp. Bảy năm
    nữa ta sẽ quay lại đây kiểm tra sự trung thực của con.
    Nói xong, người đàn bà da đen đi thẳng.
    Cô gái vàng sống một mình trong lâu đài không đến nỗi khổ sở.
    Cô có đầy đủ thức ăn và chín mươi chín căn phòng. Cô không bước
    vào căn phòng thứ một trăm. Bảy năm đã trôi qua và cô không hề
    gặp tai nạn gì.
    Một hôm, người đàn bà da đen đến và hỏi cô gái vàng:
    - Con có vào thử căn phòng thứ một trăm không?

    Cô gái vàng trả lời:
    - Không ạ!
    - Con ngoan lắm. Con đã biết nghe lời khuyên của ta. Bảy năm
    nữa, ta sẽ quay lại đây. Nếu con giữ được lời hứa, thì mọi chuyện
    sẽ tốt đẹp. Nếu con bước vào căn phòng thứ một trăm thì con sẽ
    phải chịu những hình phạt khủng khiếp hơn cả cái chết đấy!
    Người đàn bà da đen nói xong liền đánh xe đi và bảy năm sau
    mới quay lại lâu đài. Bảy năm lần thứ hai trôi đi rất nhanh. Ngày cuối
    cùng của kỳ hạn, người đàn bà da đen sẽ quay lại, cô gái vàng rất
    sung sướng vì cô đã vâng lời bà ta. Cô tin rằng, cô sẽ được bà ta
    trọng thưởng. Bỗng nhiên, cô gái vàng nghe thấy tiếng nhạc du
    dương.
    - Ai chơi nhạc hay vậy?
    Cô gái ngạc nhiên kêu lên. Cô đi về phía tiếng nhạc và đến cửa
    căn phòng thứ một trăm, trong phòng vọng ra tiếng nhạc quyến rũ.
    Cô gái vàng như mất hồn, thẫn thờ mở cửa căn phòng và bỗng
    nhiên giật mình, đứng sững lại ở ngưỡng cửa. Trong phòng có mười
    hai người đàn ông da đen đang ngồi quanh bàn và người đàn ông
    da đen thứ mười ba đứng phía sau cánh cửa.
    - Con bé kia! Con bé kia! Mày đã làm cái gì thế? Ai cho mày vào
    căn phòng này? – Gã đàn ông da đen thứ mười ba quát lên.
    Cô gái vàng khiếp đảm, đứng nép vào cánh cửa và sợ hãi hỏi lại:
    - Trời ơi, cháu phải làm gì bây giờ?
    Gã đàn ông da đen thứ mười ba gào lên:

    - Mày không được nói với bất kỳ ai về chuyện chúng ta ở đây!
    Nếu mày không giữ mồm, giữ miệng thì mày sẽ phải chịu những
    hình phạt cực kỳ khủng khiếp! Thôi cút đi! Cút đi! Mày chỉ có câm
    lặng mới chuộc lại tội lỗi này của mày!
    Cô gái vàng kinh hoàng đóng cửa lại. Ngay lúc đó, cô nghe tiếng
    xe ngựa ngoài sân. Người đàn bà da đen bước vào. Bà ta như đã
    đoán được chuyện gì, liền hỏi cô gái:
    - Con đã nhìn thấy gì ở trong căn phòng thứ một trăm?
    Cô gái vàng im lặng lắc đầu.
    - Được rồi, nếu mày không muốn nói thì từ nay trở đi, mày sẽ trở
    thành một kẻ câm. Mày chỉ được phép nói với ta mà thôi!
    Người đàn bà da đen đùng đùng nổi giận và đuổi cô gái vàng ra
    khỏi lâu đài.
    Cô gái vàng ra đi mà chẳng biết mình đi đâu. Cô cứ bước đi hoài,
    cho đến bãi cỏ xanh. Cô ngồi xuống, nức nở khóc và thiếp đi vì mỏi
    mệt. Lúc ấy, nhà vua trẻ đang đi săn gần bãi cỏ. Ngài trông thấy cô
    gái vàng xinh đẹp đang ngủ. Nhà vua đem lòng yêu cô gái. Mặc cho
    cô gái bị câm, nhà vua cứ đưa về lâu đài của mình và phong nàng
    làm hoàng hậu.
    Cô gái vàng sống hạnh phúc trong lâu đài nhà vua. Chưa đến
    một năm sau, cô sinh được một cậu con trai xinh đẹp, có mái tóc
    vàng và ngôi sao cũng bằng vàng trên trán. Cả lâu đài đều vui mừng
    vì có hoàng tử xinh đẹp. Ngay đêm ấy, người đàn bà da đen lần đến
    giường hoàng hậu và đe doạ:

    - Nếu mày không thú nhận là mày đã vào căn phòng thứ một
    trăm, thì ta sẽ giết chết đứa bé này!
    Nghe người đàn bà da đen nói vậy, cô gái vàng hoảng sợ. Nhưng
    cô chỉ im lặng lắc đầu, vì cô còn nhớ rõ lời đe doạ của gã đàn ông
    thứ mười ba trong căn phòng thứ một trăm.
    Người đàn bà da đen liền mang đứa bé ra bãi cỏ giết đi, bà ta lấy
    máu của đứa trẻ, bôi lên miệng cô gái vàng, rồi mang xác đứa bé
    biến mất. Sáng hôm sau, cả lâu đài hoảng sợ vì không tìm thấy
    hoàng tử nhỏ ở đâu. Mọi người thấy máu dính trên miệng hoàng
    hậu. "Có lẽ bà ta đã ăn thịt con chăng?", những người hầu cận thì
    thầm nhận xét với nhau và chẳng có ai to gan nói lên những mối
    nghi ngờ đó. Nhà vua cũng chẳng thanh minh gì đựơc.
    Năm sau, hoàng hậu sinh hạ một cô con gái có mái tóc vàng va
    có ngôi sao trên trán. Cả lâu đài vui mừng, nhưng ngay sau đó, ai
    cũng lo mất công chúa nhỏ. Nhà vua sai lính gác cẩn mật phòng
    hoàng hậu. Nhưng đều phí công. Đêm ấy, người đàn bà da đen lại
    xuất hiện. Bà ta doạ nạt hoàng hậu:
    - Nếu mày không thú nhận là mày đã vào căn phòng thứ một
    trăm, thì tao sẽ giết con bé này!
    Hoàng hậu dàn dụa nước mắt và lắc đầu. Người đàn bà da đen
    liền mang đứa bé ra bãi cỏ giết đi, bà ta lấy máu của đứa trẻ, bôi lên
    miệng cô gái vàng, rồi mang xác đứa bé biến mất. Sáng hôm sau,
    cả lâu đài khiếp sợ. Tin đồn hoàng hậu ăn thịt con đến tai nhà vua.
    Nhà vua đùng đùng nổi giận và ra lệnh trị tội cô gái vàng. Nhà vua
    sai người đốt cháy cô gái ngoài thành phố. Cô gái vàng chỉ biết
    khóc. Cô bị câm nên không nói được nỗi oan ức của mình. Chẳng
    có ai thương hại hoàng hậu, dù hoàng hậu khóc lóc.

    Tên đao phủ dẫn cô gái ra chỗ hành quyết, thì người đàn bà da
    đen xuất hiện. Bà ta nói với cô gái:
    - Hãy thú nhận là đã vào căn phòng thứ một trăm, nếu mày còn
    chối thì mày phải chịu tội chết!
    Cô gái vàng vẫn trơ trơ như đá, cô chỉ lắc đầu để trả lời người
    đàn bà da đen.
    Tên đao phủ trói cô gái vào cột và chất củi đốt. Khi ngọn lửa bùng
    cháy dưới chân cô gái vàng, thì người đàn bà da đen bỗng nhiên
    quát to:
    - Dập tắt lửa đi! Dập tắt lửa đi!
    Nghe thấy tiếng quát, mọi người kinh ngạc. Tên đao phủ dập tắt
    ngọn lửa và cởi trói cho cô gái vàng. Người đàn bà da đen mang hai
    đứa trẻ có mái tóc vàng và có ngôi sao bằng vàng trên trán ra. Bà
    trao hai đứa trẻ cho cô gái vàng và nói:
    - Ta nguyên là một vị tiên nữ. Vì ta đã phạm tội, nên thượng đế
    đày xuống trần. Ta phải tìm ra một cô gái biết im lặng trong nhiều
    năm, dù cô ta có bị giết, vẫn không nói một lời. Ta đã tìm ra được
    con. Con xứng đáng là người cùng ta trải qua nhiều thử thách dưới
    trần gian. Hai đứa con của con vẫn còn sống. Hôm nay ta trao lại
    cho con. Đó là hạnh phúc của con và cả của ta nữa, vì con đã biết
    im lặng. Con đã giải thoát cho các con của con và cho ta.
    Nói xong người đàn bà da đen đánh xe đi thẳng.
    Nhà vua kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình. Cô gái vàng vội
    kể lại cho nhà vua nghe câu chuyện. Nghe xong, nhà vua cho mời

    hai vợ chồng người thợ rèn và các anh, các chị cô gái vàng về lâu
    đài. Từ đó, họ chung sống với nhau đến trọn đời.

    TRUYỆN CỔ TÍCH THẾ GIỚI
    HAY NHẤT
    Nhiều Tác Giả
    dtv-ebook.com
    Truyện Cổ Trung Quốc (2)
    Tại một vùng quê nọ, có một lão địa chủ cực kỳ gian tham. Của
    cải của hắn nhiều như nước, nhưng lòng tham vô đáy luôn luôn xui
    khiến hắn tìm mọi cách làm giàu thật ráo riết.
    Một bữa kia, hắn nằm mơ thấy mình tìm được cách kéo ngày dài
    thêm sáu tiếng. Từ đó những người thợ cày mỗi ngày sẽ phải làm
    thêm cho lão sáu tiếng nữa. Nhưng lúc tỉnh dậy thấy đó chỉ là giấc
    mơ thì hắn cầu trời khấn phật giúp hắn. Thấy thế, những người thợ
    cày vừa sợ hãi vừa ngán ngẩm. Họ đã phải làm cho lão mười hai
    tiếng một ngày, bây giờ lại thêm sáu tiếng nữa thì chết mật. Mỗi khi
    làm lụng quá mệt, họ muốn được nghỉ ngơi, nhưng vừa mới vươn
    vai, đã nghe tiếng quát của hắn:
    - Làm đi! Đồ lười! Chưa đến giờ nghỉ!
    Bởi thế một hôm bỗng nghe tin có thầy tu đến nhà lão địa chủ
    giúp lão kéo dài ngày thêm sáu tiếng, mọi người lo lắng lắm, còn với
    lão địa chủ thì lại hết sức mừng rỡ, lão chạy ra đón thầy tu vào nhà,
    mời ăn những món cao lương mỹ vị. Sau khi cơm rượu no say, lão
    tự mình dọn giường nệm cho thầy tu nằm nghỉ.
    Sáng hôm sau, thầy tu tỉnh dậy, lão đã lập cập nói:

    - Bạch thầy, lâu nay con ngày đêm cầu trời khấn phật, nhưng
    hôm nay xin thầy giúp con một việc.
    Rồi lão giãi bày ý muốn của lão. Nghe xong thầy tu đáp:
    - Thượng đế đã thấu nỗi lòng con. Giờ đây, mọi việc phụ thuộc
    vào con. Tự con phải làm trước tất cả mọi người, tất cả số giờ con
    muốn, mà phải làm liên tục, làm xong mới được nghĩ. Tới khi đó ước
    muốn của con sẽ thành sự thật.
    Lão địa chủ nghĩ bụng: “Bọn thợ cày đói khát ngày nào cũng phải
    làm hai mươi tiếng, còn ta chỉ phải làm một lần hai mươi sáu tiếng
    thì có sao. Sau đó, ta sẽ bắt bọn chúng phải làm hai mươi sáu tiếng
    một ngày. Rồi ta sẽ trở nên giàu nhất thiên hạ”
    Không chậm trễ, lão địa chủ tham lam đi ra cánh đồng. Thầy tu
    hộ tống lão. Tên nhà giàu đến chỗ ruộng lạc và cuốc. Giờ đầu, lão
    làm việc vui vẻ sảng khoái. Giờ thứ hai lão bắt đầu thấy mệt, định
    nghỉ tay. Nhưng thầy tu khẽ quát:
    - Làm đi! Đồ lười! Chưa đến giờ nghỉ!
    Lão nhà giàu thở hổn hển tiếp tục công việc. Mặt trời lên tới ngọn
    tre, lão địa chủ đã đầm đìa mồ hôi. Lão không còn trông thấy cánh
    thợ cày đã ngừng tay xem lão cuốc. Đã mấy ai trong đời thấy lão
    làm việc! Lão địa chủ lấy ống tay áo lau mồ hôi, muốn hỏi thầy tu
    xem đã làm được bao lâu, nhưng không đủ sức.
    Thầy tu lại quát:
    - Làm đi! Đồ lười! Nhìn bóng nắng xem, mi mới làm chưa được
    ba tiếng đồng hồ.

    Một đôi lần lão địa chủ vung cuốc lên, người lảo đảo. Lão mệt
    quá, ngã gục xuống ruộng. Lão vẫn muốn vớ lấy chiếc cuốc nhưng
    không nâng nổi lên nữa. Lão dừng tay cố bới đất. Tay lão rớm máu,
    lão hỏi thầy tu:
    - Bạch thầy, con đã làm được mấy giờ?
    Thầy tu đáp:
    - Bốn tiếng nữa mới tới trưa.
    Nghe nói vậy, lão ngất lịm.
    Mọi người đặt lão lên cáng, đưa về nhà. Ngày hôm ấy không ai
    làm việc trên cánh đồng của lão. Còn thầy tu cũng biến mất.
    Nghe nói ông thầy tu không phải là ai xa lạ, mà là một bác nông
    dân đóng giả. Từ đó mọi người chế nhạo gọi lão địa chủ là “lão ngày
    dài”. Mỗi lần trông thấy lão đi trên đường, người ta lại chỉ trỏ bảo
    nhau:
    - Nhìn kìa, Lão ngày dài đang đi đấy!

    TRUYỆN CỔ TÍCH THẾ GIỚI
    HAY NHẤT
    Nhiều Tác Giả
    dtv-ebook.com
    Thần Thoại La Mã Và Hy Lạp (1)
    Lời nói đầu:
    Giống như những em bé luôn háo hức đặt ra cho người lớn
    những câu hỏi không bao giờ dứt về mọi vật xung quanh chúng; các
    dân tộc khi mới hình thành cũng đặt ra cho mình những câu hỏi về
    thế giới vạn vật để họ tự trả lời. Dường như nhu cầu tìm hiểu ngọn
    nguồn của vạn vật là một nhu cầu tự nhiên của mỗi con người và
    mỗi dân tộc. Và những câu trả lời sơ khai đó chính là triết lý nguyên
    thủy của các dân tộc. Mỗi dân tộc đều có cách lý giải của riêng mình
    về sự tạo thành thế giới. Và một trong những dân tộc đã để lại cho
    loài người một cách lý giải độc đáo và sinh động là dân tộc Hy Lạp.
    Cách lý giải của họ đã thể hiện thành một hệ thống truyền thuyết và
    thần thoại vô cùng hấp dẫn, góp phần làm phong phú cho tâm hồn
    nhân loại. Tìm hiểu hệ thống thần thoại này sẽ mãi mãi là một điều
    bổ ích và lý thú cho mỗi tâm hồn chúng ta... o O o
    Người Hy Lạp cổ xưa kể rằng khi khai thiên lập địa khởi thủy có
    ba vị Thần linh: Thần Hỗn Mang Khaos, Nữ Thần Đêm tối Nyx và
    Thần Ái tình Eros.
    Thần Hỗn Mang kết hợp với Nữ Thần Đêm tối sinh ra Thần Định
    Mệnh. Thần nhân này đui hai mắt, có quyền thống trị, mỗi khi phán
    quyết một điều gì lại ghi trên một quyển sách bằng đồng. Các Thần

    nhân sau này có thể dùng quyền lực của mình ngưng việc thi hành
    những phán quyết đó, nhưng không thể cưỡng lại.
    Sau khi sinh ra Thần Định Mệnh, thần Khaos sinh ra Nữ Thần
    Đất Gaia và Thần Tartaros tối tăm-Đây là một vực thẳm u tối ở kế
    bên Trái Đất.Tiếp đó Gaia lại sinh ra Thần bầu trời trải rộng bao la
    (hay còn gọi là Thần Thiên Vương) Ouranos, vị thần này ra đời lại
    dang rộng cánh tay bao bọc lấy cả Trái Đất rộng lớn. Như vậy theo
    quan niệm của người Hy Lạp cổ xưa thì đất sinh ra trời chứ trời
    không phải sinh ra đất dù bầu trời rộng hơn đất rất nhiều. Sau đó nữ
    thần Đất Gaia lại sinh ra núi non hùing vĩ vươn mình lên tận trời
    xanh, rồi lại sinh tiếp thần Biển Cả Pontos đổ nước tràn ra khắp bề
    mặt Trái Đất và quanh năm vỗ sóng. Nữ Thần Gaia cũng sinh ra
    những thần nhân khổng lồ và độc long Cyclopes.
    Ouranos kết hợp với mẹ mình là Nữ thần Đất Gaia sinh ra sáu
    người con trai(Titan) và sáu người con gái, tất cả đều là các thần
    khổng lồ hùng mạnh và đáng sợ. Sáu nam thần gồm có: Okeanos,
    Ceus, Hyperion, Japet, Cryos và Cronus. Sáu nữ thần là: Tethys,
    Rhea, Themys, Mnemosyne, Phoibe, Thaya…Sau đó, Gaia lại sinh
    thêm Briare và Gyas là hai thần nhân đại lực mỗi người có năm
    mươi đầu và một trăm tay.
    Thần thoại Hy Lạp kể lại rằng sau đó vì tức giận các con mình mà
    thần Ouranos đạp hết các con xuống vực thẳm Tartare, nhốt họ dưới
    đáy sâu trong lòng đất âm u, tức là trong bụng nữ thần Đất Gaia,
    cấm không cho nhìn thấy ánh sáng ban ngày. Gaia, mẹ của họ vô
    cùng đau khổ vì gánh nặng trong bụng làm bà đau đớn. Tức giận,
    Gaia chế ra một lưỡi hái và kêu gọi các con trả thù, nổi dậy chống lại
    cha. Tuy nhiên, các con bà đều không dám làm theo lời mẹ, chỉ có
    người con út là Thần Cronus là dám nổi loạn và được giao nhiệm vụ

    này. Cronus vớisự giúp đỡ của mẹ, đã chém cha mình là Ouranos bị
    thương, bắt giam ông xuống Địa Ngục, sau đó thay thế Cha mình trị
    vì vũ trụ. Máu của Ouranos chảy xuống đất sinh ra ba nữ thần Đại
    Nộ Furies.
    Để trừng phạt tội lỗi của Cronus, Nữ thần Bóng Đêm Nys đã sinh
    một bầy thần khủng khiếp: Thanatos - Thần Chết, Erys - Nữ thần
    Bất Hoà, Ates - Nữ thần Dối Trá, Kes - Nữ thần Tàn Sát, Hypnos Thần Ngủ cùng với bầy đoàn bóng ma tăm tối, Nemetys - Nữ thần
    Báo Thù và nhiều thần khác. Các vị thần này chuyên đi gieo rắc nỗi
    kinh hoàng, sự tan vỡ, dối trá, giao rắc sự tranh chấp và bất hạnh
    cho thế giớI mà Cronus đã chiếm đoạt quyền ngự trị của cha mình.
    Cronus lấy chị gái mình là Nữ thần Rhea và lên ngôi trị vì thay
    cho Ouranos. Với mặc cảm giết cha, Cronus luôn luôn lo sợ là
    quyền lực của mình sẽ không tồn tại lâu. Thần bị ám ảnh bởi một ý
    nghĩ cho rằng rồi sẽ có lúc đến lượt các con mình sẽ nổi loạn lật đổ
    thần như thần đã làm với chính cha mình. Thế là hễ Rhea sinh được
    người con nào, Cronus lại nuốt ngay người ấy vào bụng không chút
    thương xót. Ba người con đầu là Demeter, Hestia và Posiedon đều
    chịu số phận đó. Đến khi Rhea hạ sinh Zeus và Hera thì Cronus chỉ
    nuốt được Hera còn Zeus thì bị Rhea đánh tráo bằng một cục đá.
    Sau đó theo lời khuyên của mẹ là Gaia, Rhea bỏ trốn đến hòn đảo
    Crete trên Địa Trung Hải. Nàng giao Zeus cho các Nữ thần Sơn
    Thủy nuôi dưỡng. Đứa bé Zeus lớn lên trong sự thương yêu chăm
    sóc của hai nữ thần; được bú sữa của con dê cái Amalthea; từng
    đàn ong bay lên đỉnh núi và hai nữ thần Sơn Thủy lấy mật của
    chúng cho chàng; trong khi đó các tu sĩ của Cybele thay nhau nhảy
    múa, ca hát ngăn không cho tiếng khóc của Zeus lọt đến tai Cronus.

    TRUYỆN CỔ TÍCH THẾ GIỚI
    HAY NHẤT
    Nhiều Tác Giả
    dtv-ebook.com
    Phần 4
    Ngày xưa, có một người sinh được bảy con trai, nhưng không có
    con gái, cầu cũng chẳng được. Mãi về sau, vợ có mang, bác ta
    chứa chan hy vọng, quả nhiên đứa con ra đời là gái. Hai vợ chồng
    mừng lắm, nhưng đứa con lại bé quá. Vì thấy con yếu ớt, bố mẹ
    định làm phép rửa tội gấp cho con. Bố vội sai một đứa con trai chạy
    ra suối lấy nước. Sáu đứa kia cũng đi theo. Bảy đứa tranh nhau múc
    nước, cái bình lăn xuống nước. Chúng không biết làm thế nào,
    không đứa nào dám về nhà. Thấy con mãi không về, bố sốt ruột,
    nói:
    - Mấy thằng ranh lại mải chơi quên múc nước rồi.
    Bố sợ con gái nhỡ chết không được chịu phép rửa tội, phát cáu,
    rủa con:
    - Ước gì cả bảy thằng hoá ra quạ tất!
    Vừa nói buông lời thì nghe thấy tiếng vỗ cánh trên đầu và bảy
    con quạ đen như than bay liệng. Bố đã trót rủa rồi, hối lại không kịp
    nữa. Hai vợ chồng buồn vì mất bảy đứa con, nhưng được an ủi đôi
    phần vì thấy đứa con gái quý mỗi ngày một khoẻ lên và đẹp ra. Bố
    mẹ giữ kín, giấu không cho cô biết chuyện. Mãi sau cô nghe thấy
    láng giềng xì xào rằng cô đẹp thật, nhưng vì cô mà bảy anh cô phải
    khổ, thì cô mới biết rằng mình có anh. Bố mẹ không thể giấu con

    được nữa, nói tránh ra rằng đó là lòng trời, và cô sinh ra chẳng có
    tội gì.
    Nhưng cô em hàng ngày vẫn bị lương tâm cắn rứt và quyết tâm
    giải thoát các anh khỏi phù phép. Cô bứt rứt lắm, trốn nhà ra đi khắp
    nơi mong tìm ra tung tích các anh để giải thoát các anh bằng mọi
    cách. Cô chỉ mang theo một chiếc nhẫn nhỏ làm vật kỷ niệm của cha
    mẹ, một cái bánh mì để ăn, một bình nước nhỏ để uống và một cái
    ghế con để ngồi cho đỡ mỏi.
    Cô đi mãi, đi mãi, đi đến tận cùng thế giới. Cô đi tới mặt trời,
    nhưng mặt trời nóng quá. Cô vội rời mặt trời và chạy tới mặt trăng,
    nhưng mặt trăng lạnh lẽo quá. Cô bé vội quay gót, đi tới các vì sao.
    Các vì sao tiếp cô niềm nở, vị nào cũng ngồi trên một cái ghế con.
    Sao Mai đứng dậy, cho cô một cái xương nhỏ và bảo cô:
    - Không có cái xương nhỏ này thì con không thể nào mở được
    núi Thuỷ Tinh là chỗ ở của các anh con.
    Cô bé cầm cái xương, lấy khăn bọc cẩn thận, rồi đi mãi đến núi
    Thuỷ Tinh. Cửa núi đóng. Cô cởi khăn tay ra để lấy cái xương,
    nhưng không thấy nữa. Thế là cô đã đánh mất món quà của vì sao
    tốt bụng. Làm thế nào bây giờ? Cô muốn cứu các anh mà chìa khoá
    núi đã mất rồi. Cô bèn rút dao ra, cắt một mẩu ngón tay đút vào ổ
    khoá, thì mở được khoá. Cô bứơc vào, thấy một người lùn ra hỏi:
    - Con đến tìm gì ở đây?
    - Con tìm các anh con là bảy con quạ.
    - Bây giờ các ông quạ đi vắng, nhưng nếu con muốn chờ các ông
    về thì con vào đây.

    Người lùn sắp món ăn tối cho bảy ông quạ vào bảy cái đĩa nhỏ
    và đặt bảy cái cốc nhỏ. Cô bé ăn ở mỗi đĩa một miếng và ở mỗi cốc
    một hớp. Cô thả cái nhẫn mang theo vào cốc cuối cùng. Chợt cô
    nghe thấy ở trên không có tiếng vỗ cánh.
    Người lùn liền nói:
    - Các ông quạ đã về đó!
    Các ông quạ về thật. Mỗi ông đi tìm cốc đĩa của mình để ăn
    uống. Hết ông nọ đến ông kia hỏi:
    - Ai đã ăn ở đĩa của tôi? Ai đã uống ở cốc của tôi? Nhất định có
    người đụng đến cốc đĩa này.
    Khi con quạ thứ bảy uống hết cốc, thì nó thấy cái nhẫn. Nó nhìn
    nhẫn chằm chằm và nhận ra là cái nhẫn của mẹ, bèn nói:
    - Cầu chúa cho em chúng ta ở đây thì chúng ta được giải thoát.
    Qụa vừa nói xong, cô bé đang đứng sau cửa liền bước vào. Tức
    thì đàn quạ lại hoá ra người. Anh em ôm chặt lấy nhau hôn nhau
    mãi, rồi vui vẻ cùng nhau lên đường về nhà.

    TRUYỆN CỔ TÍCH THẾ GIỚI
    HAY NHẤT
    Nhiều Tác Giả
    dtv-ebook.com
    Phần 5
    Ngày xưa, có một khu rừng đen, rất nhiều thú dữ, rắn độc,
    thường ra bắt người ăn thịt. Người qua lại đều phải đi vòng quanh
    rất xa. Các thợ đi săn xa gần đều không ai dám đến săn bắn ở rừng
    đen, vì nửa năm trước đây đã có hai người đi săn trẻ tuổi bị hổ báo
    ăn thịt. Việc đó làm cho mọi người đi săn lo lắng và hổ thẹn, nhưng
    không tìm được cách nào tốt để trừ hại tận gốc.
    Lúc đó, có một người đi săn trẻ tuổi tên là Cát Linh đã có một chú
    ý riêng. Mỗi khi có người nhắc tới khu rừng đen, Cát Linh đều bỏ đi
    không nói không rằng. Tối tối dưới trăng Cát Linh luyện tập cung tên
    suốt cả đêm. Một trăm ngày sau, tài bắn cung của Cát Linh đã đạt
    đến mức tài giỏi, phi thường. Trong vòng một trăm hai mươi bước,
    chàng bắn trăm phát trúng cả trăm. Nhưng việc đó, ngoài mẹ chàng
    ra, thì không một ai biết.
    Một hôm, trời vừa sáng, Cát Linh đã mang cung tên vào một khu
    rừng nhỏ tìm súc vật để thử tài bắn của mình. Rừng hoang vắng,
    một con thỏ cũng không thấy. Cát Linh hơi sốt ruột, chàng chợt
    ngẩng đầu lên nhìn thấy một con chim ưng hung ác đang lao vụt
    như tia chớp săn đuổi một con chim bách linh xinh đẹp. Muốn cứu
    chim bách linh, trừng trị chim ưng hung ác, Cát Linh liền giương
    cung lắp tên. Chỉ nghe một tiếng “vút”, mũi tên nhọn đã xuyên qua
    đầu con chim ưng. Chim bách linh được cứu thoát.

    Cát Linh trong lòng vui sướng, định quay về nói cho mẹ rõ. Bỗng
    nhiên trước mặt chàng hiện ra cô gái cực kỳ kiều diễm, quần áo
    sáng lấp lánh. Cát Linh chợt nhớ tới chuyện Liên Hoa Thánh Nữ mà
    các cụ già thường nói tới. Chàng bất giác vừa lo vừa mừng, đứng
    ngẩn ra một lát, vừa định nói thì cô gái đã lên tiếng trước:
    - Hỡi chàng trẻ tuổi nhân từ, ta chính là Liên Hoa Sơn Thánh Nữ.
    Vừa rồi chàng đã cứu ta, ta cảm ơn chàng. Chàng nói đi, chàng
    muốn gì ta sẽ làm cho chàng vừa ý.
    Cát Linh vui vẻ nói lên mong ước của mình:
    - Tôi không mong muốn có một cái gì khác, chỉ cần có con ngựa
    tốt là đủ rồi.
    - Được lắm, ta biết có một con ngựa tốt nhất trên đời. Đó là con
    thần mã, ai được nó, người đó sẽ hạnh phúc.
    Tiên nữ giơ tay chỉ, nói tiếp với Cát Linh:
    - Từ đây đi thẳng về hướng Bắc, chàng sẽ tới một cái hồ. Ngày
    ngày khi mặt trời mọc, thần mã sẽ chạy tới bên hồ uống nước, khi
    đó, chàng sẽ bắt giữ lấy ngựa. Nhưng chàng nhớ kỹ, thần mã muốn
    vùng vẫy thế nào chàng cũng không được thả nó.
    Đôi mắt Cát Linh sáng lên, vừa chớp mắt, tiên nữ đã biến mất,
    chỉ thấy một con chim bách linh xinh đẹp bay ngang qua đầu. Cát
    Linh đứng ngẩn người ra một lát, nhớ ít lời Liên Hoa Thánh Nữ vừa
    nói, chàng thấy trong lòng vui sướng dạt dào, bèn cất bước chạy
    như bay về nhà.
    Bà mẹ thấy Cát Linh mặt mày hớn hở chạy về, liền hỏi:

    - Con ơi, có việc gì vui, hãy nói cho mẹ biết đi! Phải chăng con đã
    luyện tập cung tên thành thạo?
    Nhìn khuôn mặt hiền từ đầy vết nhăn nheo của mẹ, Cát Linh
    ngập ngừng, nhưng rồi cũng đem chuyện gặp tiên nữ và ý định của
    mình ra nói cho mẹ nghe. Bà mẹ vừa mừng, vừa lo, nói:
    - Ngày mai chỉ một mình con vào khu rừng đen à? Chà, phải cẩn
    thận đấy con. Bắn cung phải thật trầm tĩnh.
    Cát Linh nói:
    - Con rõ rồi mẹ ạ. Mẹ cứ yên lòng, đừng sợ mẹ ạ!
    Bà mẹ hơi do dự, nhưng không muốn giữ con ở lại bên mình. Im
    lặng một lát rồi bà bình tĩnh nói với Cát Linh:
    - Con cứ đi đi! Hãy cố gắng vì mọi người, diệt cho hết loài thú dữ.
    Hôm sau Cát Linh đến từ biệt mọi nhà. Mấy người đi săn già nhất
    định đòi đi theo Cát Linh, Cát Linh sợ nguy hiểm nên kiên quyết từ
    chối. Nhưng những người đi săn trung thành nhất định chẳng muốn
    cho Cát Linh một mình dấn thân vào nơi nguy hiểm. Cuối cùng Cát
    Linh phải bằng lòng cho ba người đi săn trẻ tuổi, khoẻ mạnh, có kinh
    nghiệm cùng đi. Những người đi săn khác đều lặng lẽ kéo nhau tới
    tụ tập dưới chân núi để tiện giúp đỡ.
    Lại nói đến Cát Linh và ba người bạn đi săn trẻ tuổi tiến vào khu
    rừng đen. Rừng tối âm u, không một tiếng động. Cát Linh sốt ruột đi
    sục sạo khắp nơi, nhưng không thấy dấu vết hổ báo. Cát Linh vui vẻ
    cất tiếng reo lên. Bỗng một trận gió dữ dội nổi lên giữa rừng sâu.
    Cát Linh nhìn về phía trước, một con hổ đang băng qua rặng cây
    thấp, chồm thẳng tới. Chàng giương cung, một mũi tên đã xuyên

    qua mắt trái hổ. Hổ đau đớn quá gầm lên, núi rừng chuyển động. Hổ
    chồm mạnh lên, ngã lăn xuống đất. Ba người đi săn cùng xông lên
    dùng kiếm chém chết hổ. Giữa lúc đó, trên đầu họ có những tiếng
    “phì, phì” rít lên. Một con trăn hoa đen, mình to bằng miệng bát từ
    trên cây cổ thụ trườn xuống, chớp mắt đã quấn chặt lấy ba chàng đi
    săn trẻ tuổi, chiếc lưỡi đỏ lòm dài hàng thước của nó vươn ngay tới
    mũi một người đi săn… Cát Linh vội tránh sang bên, “vút”, một mũi
    tên bay đi bắn trúng đầu con trăn. Con trăn quằn quại vung mình ra,
    ba người cùng ngã lăn xuống đất.
    Cát Linh vội vàng chạy tới nhìn, hai người đã tỉnh lại nhưng một
    người đổ máu mũi đã chết. Cát Linh ôm bạn, trong lòng rất đau
    thương, những giọt nước mắt nóng hổi từ từ lăn trên đôi mắt. Giữa
    lúc đó, chợt nghe sấm vang lên làm cho rừng lở, đất nghiêng. Một
    con báo đốm vàng hung dữ từ trong rừng sâu nhảy vọt ra. Cát Linh
    vội vàng đặt người chết xuống, giận thét lên:
    - Được lắm, cứ lại đây!
    Chàng nhắc cung tên dưới đất. “Vút, vút, vút” ba mũi tên bắn đi,
    hai mũi tên đâm trúng mắt, mũi tên sau cùng trúng giữa trán. Con
    báo chồm lên gầm gừ dữ dội như sấm. Cát Linh nhảy tới, một mũi
    kiếm đâm sâu vào ngực con báo đốm vàng rồi liên tiếp mấy mũi tên
    nữa đâm xuống…
    Cát Linh đứng sừng sững như thần, cất tiếng hô lớn cho đến lúc
    không còn nghe thấy động tĩnh gì mới bước đi về phía người bạn đã
    chết. Lúc này những người đi săn tụ tập ở dưới chân núi đã leo lên
    núi, vui mừng ôm lấy Cát Linh, thân thiết ôm chàng, khênh kiệu
    chàng lên. Một lát sau, thấy người trai trẻ chết ngất đã dần dần tỉnh
    lại, mọi người ôm chầm lấy Cát Linh. Cát Linh mình đầy máu me
    quay về nhà, thuật lại kỹ càng công việc đã qua cho mẹ nghe. Mẹ

    già ôm chầm lấy Cát Linh vào lòng, hôn lên trán chàng và ứa nước
    mắt – những giọt nước mắt hạnh phúc.
    Hôm sau Cát Linh đem mẹ đến gửi ở nhà một người đi săn già
    rồi từ biệt mọi người, một mình nhắm thẳng hướng ra đi. Cát Linh đi
    suốt ba ngày đêm, không biết đã trải qua bao gian nan nguy hiểm,
    cuối cùng đã tới bên hồ. Cát Linh ẩn núp bên đám cỏ rộng ven hồ.
    Mặt trời vừa nhô lên, bỗng nhiên một trận gió thổi tới, một con ngựa
    bờm dài đen nhánh từ trên không trung hạ xuống. Không chờ ngựa
    đứng vững, Cát Linh đã ra khỏi bụi cỏ tung người nhảy lên mình
    ngựa. Thần mã hí lên một tiếng dài, gục đầu định hất chàng xuống
    đất. Nhớ lời tiên nữ, Cát Linh ôm chặt lấy mình ngựa, mặc thần mã
    lồng lên thế nào cũng không buông tay.
    Bỗng nhiên thần mã bay vút lên không, bay khỏi chín tầng mây
    rồi bất thình lình lao xuống đất. Mấy lần như vậy, Cát Linh cũng
    không bị rơi xuống. Lúc đó thần mã mới dừng lại, nói với Cát Linh:
    - Thưa chủ nhân dũng cảm, người muốn đi đâu?
    Cát Linh nói:
    - Tùy ý ngươi. Ta muốn được xem mọi người trên thế gian này
    sinh sống ra sao, ta muốn tận mắt nhìn thấy niềm sung sướng cũng
    như sự không may của họ… Đi thôi, muốn đi đâu trước cũng được.
    Thần mã liền bay lên trên không như một đám mây. Một lát sau
    hạ xuống một Hãn quốc có núi non vây quanh. Thần mã dừng lại
    nói:
    - Thưa chủ nhân, ngài hãy đi xem đi. Khi nào cần, ngài chỉ gọi
    một tiếng tôi sẽ đến ngay.

    Cát Linh xuống ngựa, một mình đi thẳng về phía trước. Chàng
    thấy rất nhiều người nằm ngoài lều vải, một bà cụ già đang giơ hai
    tay hứng nước đái uống. Chàng tò mò bước tới trước hỏi:
    - Cụ ơi, có chuyện gì xảy ra vậy?
    Bà cụ đờ đẫn nhìn chàng lắc đầu đau đớn nói:
    - Hỡi người khách lạ, người không biết rằng ở đây chúng tôi sắp
    chết khát rồi sao?
    Cát Linh sợ hãi hỏi lại:
    - Xin cụ hãy nói cho cháu biết rõ ở đây đã có chuyện gì không
    may xảy ra vậy? Cháu xin vui lòng giúp đỡ!
    Bà cụ thở dài:
    - Không giúp được đâu. Người nhìn xem ở dưới chân núi phía
    Tây kia có một dòng suối phải không? Bên cạnh còn có một cái hồ.
    Hồ nước đó chính là nguồn sống của chúng tôi. Ai ngờ đâu mấy
    hôm trước đây có một con mãng xà ở đâu tới, đến hôm nay nó ăn
    thịt mấy người rồi, không ai dám đến lấy nước nữa…
    Bà cụ già lại khóc. Cát Linh tức giận nói:
    - Để cháu đi. Xem nó làm gì được cháu?
    Chàng vừa nói vừa xách một chiếc thùng gỗ lớn bước đi. Bà cụ
    vội nhỏm dậy, định giữ chàng lại, nhưng không kịp nữa. Cụ đã kiệt
    sức ngã lăn xuống đất, hai tay bưng mặt khóc thảm thiết. Cát Linh
    rảo bước nhanh đến chân núi phía Tây, quả nhiên nhìn thấy một con
    mãng xà lớn nằm cuộn khúc dưới chân núi lặng lẽ nhìn Cát Linh.

    Cát Linh đàng hoàng múc đầy thùng nước rồi quay về chỗ bà cụ,
    sung sướng kêu lên:
    - Nước đã có, bà con lại uống nước!
    Mọi người liền vây ngay lấy, mỗi người một ngụm, chỉ lát sau đã
    uống cạn thùng nước. Tin này truyền đi rất nhanh. Gìa, trẻ, lớn, bé,
    xa gần đều chạy xô tới như một cơn gió để xin uống nước. Nhưng
    nước trong thùng không còn một giọt nào. Nhìn môi người nét mặt
    võ vàng, buồn rầu, Cát Linh thấy trong lòng nóng như lửa đốt, liền
    lập tức xách thùng chạy mau ra bờ hồ. Mãng xà khẽ nhúc nhích tấm
    thân nặng nề, trợn trừng hai con mắt đỏ như máu, khe khẽ rít lên.
    Cát Linh múc đầy thùng nước đem về coi như không có chuyện gì.
    Thùng nước thứ hai cũng chỉ trong nháy mắt đã cạn khô. Lúc này
    mọi người đã ba bề bốn bên kéo đến rất đông, ngay cả Khả Hán,
    cũng cưỡi ngựa tới,
    Cát Linh nói với mọi người:
    - Để bà con được yên ổn, tôi xin đi giết con mãng xà hại người
    này!
    Cát Linh vừa đi tới bờ hồ, con mãng xà đã giận dữ nói:
    - Hai lần ta đã làm ngơ cho nhà ngươi, giờ ngươi lại tới đây làm
    gì nữa? Được lắm, lần này ta sẽ nuốt sống ngươi!
    Nói đoạn, mãng xà há hốc cái miệng to như chậu máu phun ra
    luồng khói đen tanh nồng nặc, Cát Linh v...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐẾN VỚI WEBSITE THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS NGUYỄN TRI PHƯƠNG - TP HUẾ !